Bún đậu mắm tôm

Những ai đã ở Hà Nội hay đã đi qua Hà Nội, thì làm sao có thể quên được thứ quà bún phổ thông nhất, ăn một lần mà nhớ đến cả một năm … Ấy là thứ quà Bún Đậu Mắm Tôm!

Ở Hà Nội, Bún Đậu Mắm Tôm không đâu mà không có, từ trong ngõ ngách cho đến những nẻo đường đông đúc. Ai cũng ăn chơi, hay lâu lâu ăn thật một tí.

Bún Đậu ăn lúc nào cũng ngon, cho dù trời mưa hay trời nắng ta cũng có thể làm một mẹt bún thật ngon, vừa dễ ăn lại vừa mát ruột. Nhưng nó sẽ ngon hơn bội phần khi ăn một cái đậu nóng trong một chiều mưa lạnh như bên cạnh người thương giữa mùa đông gió rét.

Ra hàng, ra quán đâu phải đến gọi món là được ăn ngay mà phải chờ, phải đợi. Quán ngon là phải thế!

Cơ mà có đợi một lúc, đói thêm một tí, thì ăn nó mới sướng. Cái cảm giác sướng như ngày còn bé, chờ bà, ngóng mẹ đi chợ về để tìm cái quà, cái bánh trong thúng mẹt.

Cái mùi đậu rán nó tỏa trong không khí đã cám dỗ khứu giác của ta mất rồi! Nhìn bàn bên canh, ta mới thấy thèm làm sao, chưa đụng đến đũa mà đã thấy thèm!

Những lá bún óng mướt được xếp vào trong một cái mẹt con, trên trải một mảnh lá chuối xanh non rồi nào là mấy cái rau kinh giới, vài cọng húng quế, dăm lá diếp cá điểm vài cánh tía tô và chẳng thiếu được vài ba lát dưa leo mọng nước, tươi roi rói …

Đâu chỉ có thế, trong mẹt còn đầy đủ các thứ như là đậu rán, chả cốm, chả cua, nem chua rán giòn rồ lại còn thịt bắp heo luộc nữa chứ. Nhìn cảm giác đã con mắt, chảy nước miếng y hệt như cái đứa nghiện trà sữa với tá lả các thể loại “topping”.

Bún đậu đâu đâu cũng có, cứ cách nhau vài cây số là có một vài hàng quán. Cũng là một thứ tá lả đấy, cũng đậu rán đấy, cũng chả cốm, chả cua… đầy đủ đấy, nhưng chắc gì đã như đấy.

Có một điều mà ai cũng nhận thấy rõ ràng là mắm tôm của mỗi hàng mỗi quán chẳng thể nào giống nhau được, nó là cả một cái tâm, cái huyết, là cái tinh tế tài tình rất đặc biệt.

Bún đậu nổi vị chính là ở chỗ đó: là mắm, thơm, cái thơm nồng của con tôm, con ruốc, mắm không mặn, pha rất vừa tầm, thêm một vài vắt tắc, lại tí đường tí ớt vào, chấm bún và đậu cứ êm lừ đi thôi, cứ miếng này rồi lại miếng khác, hết cả mẹt lúc nào chả hay biết nữa.

Chính cái thứ mắm tôm của Gánh đã làm cho người ta nhớ Bún Đậu vô cùng, đã ăn một lần là không thể nào quên được, lại còn ghiền nữa chứ ! Sành ăn là thế !