Gánh Đậu – gánh nghĩa tình

Thời sinh viên, có lẽ ai cũng từng đi làm thêm để kiếm thêm thu nhập và thoải mái hơn trong các khoản chi tiêu hàng tháng. Thế nhưng, sau khi ra trường, có lẽ ít ai có thể tiếp tục gắn bó với công việc làm thêm ấy. Một công việc đúng chuyên ngành mình học, một công việc ổn định về thu nhập và giờ giấc…đó là những điều một sinh viên khi ra trường mong muốn.

Nhìn lại bản thân, tôi thấy mình hơi khác người. Ra trường đã hơn 1 năm, nhưng ngoài công việc đúng chuyên ngành, tôi vẫn “bám víu” lấy công việc làm thêm buổi tối thời sinh viên của mình tại quán Gánh Đậu.

Tôi đã nhảy cẫng lên khi được nhận vào Gánh Đậu làm

Một quán ăn ở gần nhà trọ, gần rạp chiếu phim và vô cùng đông đúc vào những ngày cuối tuần là tất cả những điều tôi biết về Gánh Đậu. Mỗi lần đi trà sữa với bạn, ngồi nhìn hàng xe máy xếp dài thật dài của khách trong quán, chúng tôi tò mò về những món ăn ở đây. “Chắc là ngon lắm!”; “Đông khách thế cơ mà..”; “Mắc tiền không nhỉ?”; “ Bữa nào đi ăn thử nha”…

Thế nhưng, lần đầu tiên tôi bước vào khuôn viên Gánh Đậu, không phải để ăn mà tôi đi xin việc. Tôi nhớ lúc đó hoàn thành khóa học quân sự, tôi rất cần 1 việc làm thêm buổi tối để trang trải thêm cho cuộc sống. Vài ngày sau buổi gặp phỏng vấn, tôi nhận được điện thoại thông báo rằng mình được nhận vào làm. Tôi đã vui mừng nhảy cẫng lên trước cổng trường cao đẳng.

Ngọc Nhi tiếp thực Bún đậu tá lả nhà Gánh Đậu nè!
Ngọc Nhi tiếp thực Bún đậu tá lả nhà Gánh Đậu nè!

Gánh Đậu giúp tôi hoàn thiện bản thân từng chút một

Sau mỗi buổi chiều đi học về, tôi lại vội vàng thay đồng phục quán và chạy thật nhanh đến Gánh cho kịp giờ làm. Khi bắt đầu công việc tại đây, tôi nghĩ đơn giản rằng, nơi này cho mình nguồn thu nhập mỗi tháng. Thế nhưng, càng làm tôi càng nhận ra rằng, ngoài tài chính, nơi này còn dạy cho tôi nhiều bài học quý báu.

Có rất nhiều yếu tố tại Gánh tác động, giúp tôi trưởng thành và cứng cỏi hơn qua từng ngày. Tuy nhiên, tôi sẽ chẳng thể nào tiếp cận và đi đúng hướng nếu không có người dẫn lối chỉ đường. Anh chị chủ Gánh Đậu là 2 người tôi luôn biết ơn. Họ là những người có tâm và có tầm, luôn cố gắng dành những điều tốt nhất đẹp cho nhân viên của mình. 

Anh chị cho tôi có cơ hội học hỏi thêm nhiều điều mới mẻ, phá bỏ đi những giới hạn của bản thân, làm được những điều mà trước đây tôi nghĩ rằng mình không thể…

Sau hơn 2 năm làm việc tại Gánh, tôi tự nhận thấy bản thân mình đã tự tin hơn, học thêm được nhiều kỹ năng cứng và kỹ năng mềm. Chính những kỹ năng học hỏi được tại Gánh mà tôi có thể tự tin hơn khi ra trường. Những bài học biết đối nhân xử thế, biết nhận lỗi, sửa sai và đứng lên chính từ nơi mình vấp ngã góp phần giúp tôi hoàn thiện bản thân qua từng ngày ở Gánh. Đó cũng chính là tiền đề để tôi có thể đứng vững hơn trong công việc chuyên ngành của mình.

Vật chất đưa tôi đến Gánh, nhưng điều giữ tôi ở lại chính là con người

Có thể nói, ngoài môi trường làm việc chuyên nghiệp tại Gánh, thì điều tôi không nỡ nhất khi xa Gánh đó chính là tình cảm của mọi người nơi đây. Mọi người làm việc tại Gánh thuộc nhiều độ tuổi khác nhau, nhưng đa số vẫn là sinh viên.

Môi trường nào, con người nấy – một môi trường chuyên nghiệp và thân thiện hội tụ những con người chuyên nghiệp và thân thiện. Tại Gánh, mọi người người xem nhau như anh chị em trong nhà, luôn giúp đỡ và quan tâm nhau cả trong công việc lẫn cuộc sống thường ngày. Tại đây, hội tụ và nảy sinh rất nhiều mối tình đẹp. Tôi và mọi người vẫn hay đùa nhau rằng, Gánh Đậu là Gánh tình. Tình ở đây không chỉ riêng tình yêu, tình thương mà còn là tình đồng chí, tình con người.

“Xa là nhớ, gặp nhau là cười”, mọi người ở đây là vậy, mỗi buổi làm việc luôn ngập tràn những niềm vui và tiếng cười. Có những ngày lễ, ngày cuối tuần khách đông, mọi người làm việc với 200% công suất, đến cuối ngày ai nấy đều mệt lả đi, nhưng sẽ có những “cây hài” giúp xua tan đi những mệt nhọc ấy. Chúng tôi cùng làm việc, cùng vui chơi, cùng chia sẻ và giúp đỡ nhau để cùng nhau tiến bộ. Nghĩ đến 1 ngày phải rời xa những con người ấy, tôi thực sự luyến tiếc.

Để có được môi trường thân thiện và lạc quan ấy, một lần nữa tôi muốn nhắc đến công ơn của anh chị chủ nhà Gánh. Anh chị đã xóa bỏ đi những ranh giới cao thấp, xem chúng tôi như những đứa em, giúp đỡ cả về công việc lẫn trong cuộc sống. Tình cảm chân thành ấy, tôi giám chắc khó nơi nào có được.

Team bếp nhà Gánh Đậu với những bàn tay thoăn thoát nhưng không kém phần tỉ mỉ
Team bếp nhà Gánh Đậu với những bàn tay thoăn thoát nhưng không kém phần tỉ mỉ

Duyên chưa hết, nợ vẫn còn

Nhiều người bảo tôi thật là siêng khi làm về mà tối vẫn đi chạy bàn kiếm thêm thu nhập. Tôi trộm nghĩ, thật ra mình không siêng chút nào cả, làm thêm có tiền cũng vui thật đó, nhưng sao vui bằng được làm những điều mình thích, với những con người mình thương và những bài học lớn khôn từng ngày.

Bạn bè, người thân biết tôi làm việc 2 nơi, phải thức khuya dậy sớm thì khuyên tôi nên nghỉ ở Gánh, chuyển đến ở gần cơ quan cho tiện đường đi lại. Ấy mà tôi vẫn cố chấp, tình cảm và con người ở Gánh khiến tôi không nỡ rời xa. Tôi chỉ cười trừ rồi đáp lại: “Có lẽ…duyên chưa hết, nợ vẫn còn”!.

Bùi Thuý Loan

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *