Mắm tôm

Mắm tôm, hương vị khó lẫn.

Bún đậu đâu đâu cũng có, cứ cách nhau vài cây số là có một vài hàng quán.

Cũng là một thứ tá lả đấy, cũng đậu rán đấy, cũng chả cốm, chả cua … đầy đủ đấy nhưng chắc gì đã như đấy.

Có một điều mà ai cũng nhận thấy rõ ràng, là mắm tôm của mỗi hàng mỗi quán chẳng thể nào giống nhau được, vì đó là cả một cái tâm, cái huyết, cái tinh tế tài tình rất đặc biệt.

Bún đậu nổi vị chính là ở chỗ đó: là mắm, thơm, cái thơm nồng của con tôm, con ruốc, mắm không mặn, pha rất vừa tầm, thêm một vài vắt tắc, lại tí đường tí ớt vào, chấm bún và đậu cứ êm lừ đi thôi, cứ miếng này rồi lại miếng khác, hết cả mẹt lúc nào chả hay biết nữa.

Chính cái thứ mắm tôm của Gánh đã làm cho người ta nhớ Bún Đậu vô cùng, đã ăn một lần là không thể nào quên được, lại còn ghiền nữa chứ !

Sành ăn là thế !

Comments are closed.